Máy bay điều khiển từ xa gắn camera chụp ảnh từ trên cao, ô tô điều khiển từ xa, máy xúc đất điều khiển từ xa, máy bay điều khiển từ xa. Tất cả giá chỉ từ 199k. Cơ hội nhận đồ chơi MIỄN PHÍ xem ngay đồ chơi điều khiển từ xa.

Oct

07

Sẽ chẳng lâu đâu để tớ quên được cậu, quên đi ánh mắt và nụ cười hay chỉ là những lúc cãi vã rồi rối rít xin lỗi, những buổi chiều hai đứa đạp xe lang thang, những buổi chiều bình yên chục năm rồi vẫn vẹn nguyên trong tớ.......
Nhưng tớ thấy nghẹt thở Tớ đang cố gắng để quên c sao, nhưng sao giờ tớ thấy trống vắng quá, trái tim rỉ máu không một giọt nước mắt ngược trào? Dù muốn lắm, mong lắm hình bóng cậu không còn hiện hữu nữa nhưng sao đôi khi tớ vẫn sợ không còn ai nhớ tới cậu nữa, nếu ngày ấy, cậu không....

   20 tuổi tôi, vậy là tôi đã đi tới lưng chừng của cuộc đời, có vui, có buồn có mệt mỏi hay cả những lúc hân hoan,nhưng chưa bao giờ tôi thật sự phải trải qua những biến cố khốc liệt nào cả, cho đến một ngày........

   Sự sống và cái chết, với tôi, nó mơ hồ lắm, trôi nổi mong manh chẳng thể định hình, chỉ là không thở nữa, chỉ là có thể nhắm mắt nhẹ nhàng và trái tim bớt nặng nề hơn.

   Ngày ông bà ngoại tôi mất đi, tôi còn quá nhỏ để hiểu được nỗi mất mát ấy, chỉ là những ngày sau đó tôi chẳng còn được nhổ tóc bạc cho bà, hay đi nhặt lá trầu, hái quả cau để mỗi chiều nghe bà nhai trầu mà kể chuyện...không hẳn là ngạt thở, đau đớn hay mất mát, chỉ là có một thứ cảm xúc khó gọi tên, trống vắng và rất lạnh,  và cứ thế tôi lớn lên từng ngày, nỗi đau mất mát người thân chắc cũng cùng tôi lớn lên từng ngày, nhưng giữa những xô bồ của cuộc sống, khi thời gian cứ thế trôi đi vùn vụt, có những cơ hội và quy luật, làm tôi phải gồng mình chiến đấu, vì thế tôi cũng bớt đau đớn và suy tư hơn nhiều.

  Cho tới một ngày, một mốc thời gian cho tôi nhìn lại mọi thứ và cũng mang cho tôi một thứ cảm xúc khó tả,nó không mới, bởi từ nhỏ tôi đã có nó rồi, nhưng, nó cho tôi gọi chính xác nỗi đau đó, nỗi đau bây giờ mới mang một cái tên nhất định.

24/01/2014

  Tôi tỉnh dậy sau một đêm dài nóng bức và mệt mỏi, đt sập nguồn từ tối qua do mất điện, cuối năm rồi, sắp được về nhà nghỉ tết, chắc bố mẹ cũng mong, xe cộ lại gọi điện, vơ vội đt đi sạc, rửa mặt vội vàng, đánh răng cũng vội vàng, háo hức lắm để về đón một cái tết sum vầy.

Vừa bật nguồn điện thoại đập vào mắt tôi là những dòng tin nhắn, không thể tưởng tượng được, tôi đã đọc và nhớ nó như thế nào, tin nhắn từ cô bạn thân hồi cấp 2 " m à Hải Phong mất rồi nhé" . tin nhắn thứ 2 là của Krystal " m ơi không tin đượcHải Phong gặptai nạn,mất chiều hôm qua rồi".......................................................

Không phải đâu, chắc tại mình cận nặng quá, đọc sai hết rồi đây mà, không phải đâu bọn  quỷ này nó  trêu mình thôi, an thần lại, tôi bật đt lên fb và zalo, mọi ngày chẳng tin nhắn cũng chẳng một thông báo nào cả,nhưng hôm nay là hàng chục tin nhắn cả fb lẫn zalo, cũng cùng một nội dung đấy, nhanh chóng tìm kiếm tên thằng bạn, và rồi, chục cmt mới đăng " vĩnh biệt m nhé bạn hiền". vĩnh biệt m nhé, an nghỉ nhé m ơi"..................................................

Cho đến tận phút giây đó, tôi mới ngỡ ngàng và định thần lại được, ừ,Hải Phong mất rồi, mất rồi, nghĩa là không bao giờ nghe được giọng nói nó nữa, mất rồi, nghĩa là chẳng bao giờ nó quan tâm hay chém gió, chém quạt với mình nữa, là từ nay chẳng biết kêu than với ai nữa, là không bao giờ tôi còn được khoe khoang về thằng bạn khỏe như trâu đi thi thể thao tận Cần Thơ nữa, là khi tôi sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy khuôn mặt đáng ghét của m nữa và hơn cả MẤT ĐI MỘT NGƯỜI BẠN TỐT......nước mắt không chảy, răng cắn môi tới tím tái, bật máu, là xót xa, là thương tiếc, là đau khổ, là dằn vặt hay là nhớ. tôi chẳng biết gọi tên như thế nào cho phải, ừ thì tôi thật sự rất buồn..............một phút giây thôi, là phút giây này, tôi muốn mình đang trong mơ, muốn mình đang mơ một giấc mơ dài, và nếu nó là thật, hãy để tôi biến mất đi, không còn biết được chuyện gì đang diễn ra, chuyện gì đang xảy đến........

3 tháng trước đó

" ê, đi học kiếm được thằng nào ra hồn chưa iem"

" trời m biết tính t mà, vụng về cộng nấm như t có mà ai đui mới rước !"

" Dở người, học hành thế nào rồi? ổn cả chứ?"

" ừm t vẫn ổn, học cũng bình thườngt, nhưng buồn ngủ m ạ, t giờ lười như con lợn không thèm tham gia cái quái nào hoạt động nữa"

" haiza, đi học thì kêu gì nhiều, t đang ở nhà đây, mấy hôm nữa đi làm thêm, xong xuôi tầm mấy tháng sau t lại đi học, nhưng học tỉnh mình thôi"

Mà m cũng đừng lo ế, vì có t đây mà.haha"

" thằng quỷ lăng nhăng như m thì ai yêu cơ chứ. gửi ảnh bạn gái cho t mà đống đứa, còn chưa biết đứa nào mới là đứa m iêu thật lòng nữa chó ạ"

" mà Phương Anh này, t thích m thật đấy, m không tin à? lâu rồi, nhưng t không dám nói"

"...................................................................................................................."

" t đùa đấy, đứa vụng về như m, thì t cũng chịu rồi"

.........................Đồ  đáng ghét, im tired because you, im lonely because of you.

Những ngày sau đó, những cuộc điện thoại bị nhỡ và những tin nhắn dài dằng dặc cũng không chút hồi âm, phải chăng vì mình quá vô tâm, ích kỉ và cả trẻ con nữa nên mới không muốn nói ra, cũng phải chăng sự kiêu ngạo trước đó làm cho mình có một khoảng cách nhất định nào đó, để bây giờ,ngồi đây, mà nhớ,mà ao mà ước, ước cho time, hay số phận  nó khác đi, cho m ở lại và t sẽ nói tất cả  nỗi lòng của mình"

 

    Tớ hối hạn vì chưa một lần nói tớ yêu cậu

3 năm trước:

là nỗi lòng của một đứa con gái chưa lớn:

"Từng một thời là những người bạn ngày ngày cãi nhau chí chóe, giận tới mức không muốn thưa chuyện, từng là một người bạn cướp đi sự tự tin trong tôi, làm tôi căm hận, cũng là một người bạn cộc lốc, một người bạn khô khan và ưa nắm đấm hơn là giải thích một cách nhẹ nhàng tình cảm..Một người bạn ghét cay ghét đắng rồi trở thành mộtt người  bạn thật sự, khen tôi sáng tác truyện ngắn hay, gọi điện cho tôi giới hạn này nọ nhưng thật ra là đọc hết tất cả từ một cuốn sách ra cho tôi lúc tôi ôn thi đại học, là một người bạn ngồi cùng tôi thì tôi ghét cay ghét đắng, không thèm thưa, không thèm nói chuyện, hay cũng là một người bạn để lại trong tôi dư âm về tuổi học trò thơ ngây dễ hờn mà cũng đáng yêu..........tôi ngây thơ, tôi tỏa sáng, tôi quên mất bạn vẫn luôn bên mình, đến khi tôi biết được điều này thì có lẽ cũng là lúc tôi nhận thấy bạn đã khác đi rất nhiều, nhiều lắm, tôi không buồn, không oán trách hay hờn giận, chỉ xót xa sao thứ tình cảm mà bạn dành cho tôi bây giờ nó lạnh lùng và xa cách đến như thế, tôi buồn thật sự. Bạn học tốt, học giỏi, quanh bạn bao bạn nữa vây quanh, hâm mộ và yêu quý, và tôi cũng không biết từ bao giờ bạn quên mất tôi rồi, cái mong muốn nhỏ bé của tôi làm sao bạn có thể hiểu được khi nó phải chen lấn, xô đẩy trong vô vàn triệu người thương bạn, tôi thấy ngột ngạt nhưng chưa bao giờ tôi muốn từ bỏ cả, bởi từ giây phút biết bạn tồn tại trong tim, tôi đã hứa bỏ qua lòng tự trọng và cả những gì tôi kiêu ngạo trước đó.....khi bạn viết lá thư đầu cho cô gái ấy, nhìn b cứ cặm cụi tô vẽ tên bạn nữ đó cùng trái tim đỏ ngệch ngoạc mà sao tôi thấy nó đẹp đến như thế không nhìn nổi một phút giây nào hơn nữa cả vì tôi biết, nó không dành cho tôi,giây phút tôi nhận ra trái tim bạn  giành cho người khác, tôi đau khổ và xót xa biết nhường nào, bạn biết không? tôi đã từng ghét bạn, đã từng thương bạn và giờ tôi yêu bạn....tình yêu của tôi thơ ngây và đôi khi là ngu ngốc vì tôi không muốn thể hiện, tôi vẫn kiêu sa và bạn thì khác, bạn lạnh lùng với tôi hơn, tôi hỏi thăm hay quan tâm tới bạn có lẽ câu hỏi hỏi làm gì của bạn làm tôi xót xa hơn cả khi tôi bị người ta vứt bỏ, ghét bỏ hay cô lập, vì với tôi bạn là cả  thế giới....tôi có nên chờ bạn, có nên yêu bạn, có nên mong bạn vầ nhớ bạn không??????? thế đấy, nỗi lòng t đã kịp tỏ hết đâu, thế nên m không được biến mất đâu, xuất hiện đi, ở ngay trước mặt t đi.............

 

Hà Nội ngày trở gió:

Nếu là như mọi khi, tôi sẽ ngủ tít mít tới sáng mà không biết trời đất là gì, chỉ cần mở mắt ra là papa yêu dấu của tôi sẽ ra đón tôi, về nhà mẹ sẽ lại nấu cho t những món ăn tôi yêu thích nhất

Nhưng đêm nay, dài và tối, vô tận, như chẳng đi qua, nó chậm lại một chỗ và chẳng dừng lại, chóng mặt buồn nôn, không ngủ được, cũng chẳng sao, hơn cả là tôi vẫn nghĩ về bạn

5h sáng bố vẫn như mọi lần, dáng người nhỏ bé, gầy hao, niềm nở đón tôi, nhưng hôm nay con gái bố không vui rồi, cả khi mẹ háo hức hỏi han học hành bạn bè rồi trường lớp, tôi cũng chỉ ậm ừ cho qua thôi, là vì một người....

Tháng 9 mùa thu, tôi lao xao đi tìm kỉ niệm, người ta thường nói, muốn có tương lai phải lang quên đi quá khứ,nhưng bước chân tôi cư mải miết đi tìm kỉ niệm, vui có, buồn có. bởi nếu tôi quên đi quá khứ nghĩa là tôi cũng vừa quên đi 1 người quan trọng, tự nhủ lòng phải quên nhưng cảm xúc cứ chơi vơi không buông bỏ được:                   

          Tháng 10 lại đến về rồi đấy, nhưng có trở nhớ được vào quên lãng đau, nắng rực rỡ, lung linh đấy, nhưng có làm tôi quên đi mưa được đâu

Chẳng quên mà càng nhớ thêm, những lúc tôi buồn nhất, những lúc đau đớn nhất, lại nhớ về một người, lúc lo lắng nhất, lúc hoang mang nhất, vẫn cứ chắp tay trước ngực mà cầu nguyện " phù hộ t nhé.

 

   Và khi niềm vui đến cũng chẳng quên thầm cảm ơn một người.

Đã qua rồi những kỉ niệm, qua rồi những giây phút hạnh phú hồn nhiên và thơ ngây ấy, cứ dặn lòng quên đi, cho người ta thanh thản mà ra đi, nhưng cổ cứ nghèn nghẹn và lòng lại đắng, thôi thì cố gắng vậy

1 tháng, 1.5 năm, 2 năm,  hay nhiều và lâu hơn thế nữa, cũng không muốn nhớ lại những gì đau xót đã qua, chợt đâu ngân nga câu hát " hạnh phúc qua rồi đừng buồn lòng nắm giữ, kí ức đã xa một lần hãy mỉm cười bước đi"         

.......Gửi cho những ai từng mất đi người thân yêu nhất của mình, nếu yêu thì hãy nói yêu, thương thì cũng nói thương đi, đừng để một khi mọi thứ xa vời quá chẳng thể nào với tới mới ngỡ ngàng hối hận. Lúc nào đó khi quá mệt mỏi, hãy tin rằng xung quanh mình những người thân yêu đó vẫn dõi theo và cầu nguyện cho bạn.

Sunny Sunny





Email:
Họ tên:
Nội dung:

Họ tên:
Điện thoại:
Email:
Dịch vụ:
Yêu cầu:

  • Lê Bảo Trang

    C. Lê Bảo Trang

    Sinh vien


    Dịch vụ tốt, nhanh, đáp ứng tốt yêu cầu, bàn giao đúng thời hạn.
  • Trần Nguyên thảo

    C. Trần Nguyên thảo

    Kinh doanh online


    IT-GROUP không chỉ có giao diện thận thiện và dễ sử dụng. Những tính năng của IT-GROUP cực kỳ chuyên nghiệp đã giúp tôi rất nhiều trong công việc bán hàng trực tuyến. Cảm ơn IT-GROUP nhiều. Giờ đây tôi đã có website như mình mong muốn.
  • Trần Văn bách

    A. Trần Văn bách

    CEO - Marketing


    Trang web của tôi đã được thiết kế đúng như mong muốn. Thật sự rất ấn tượng và phù hợp với những sản phẩm công ty đang kinh doanh. Quản trị web rất dễ sử dụng, công cụ quảng cáo web hữu hiệu. Tôi rất vui và tin tưởng khi hợp tác cùng IT-GROUP.


Hotline: 0167 609 6813

Email: hotro@miendatit.com
Email: miendatit@gmail.com
Coder
Seoer


Dịch vụ thiết kế website, công ty thiết kế web, thiết kế website uy tín

© Copyright 2014 Miendatit.com | All rights reserved.